Đường Cong Con Tim

Khi yêu nhau,
tình yêu (có thể) chỉ nằm ở điểm xuất phát của con tim.

Khi tình yêu tan vỡ,
anh rẽ trái.
em rẽ phải.

Hai người bước đi trên con đường của mình.
Anh cứ tiến.
Em cứ bước.

Cô đơn,
họ cứ mò mẫn, tìm tòi, lận đận, hỗn loạn...
tìm một tình yêu.

Rồi một ngày
Họ chạm đến tận cùng của Đường Cong Con Tim.

Và họ lại gặp nhau.
Rồi họ lại yêu nhau hay đấy chính là điểm kết của một cuộc tình?

Email thứ 2

Gởi Dori Vân có đôi mắt sáng trong của anh,

Trước tiên anh xin lỗi vì trong tháng 2 vừa rồi anh không gởi email cho em như sự thống nhất giữa chúng ta. Riêng em thì không cần xin lỗi anh đâu vì em đã có nhiều thứ để lo lắng và quan tâm rồi.

Thời gian trôi nhanh quá và cuộc đời thì có quá nhiều điều bất ngờ đang trực chờ phía trước và chỉ đợi để nhảy bổ vào ta mà không hề báo trước điều gì cả.


Thoáng một cái đã hơn 1 năm - năm mà em đã không thể có được một cái Tết trọn vẹn niềm vui; nhưng thay vào đó là cái Tết của nỗi buồn và mất mát.


Thời gian cứ thế trôi đi một cách lạnh lùng và cuộc đời vẫn thế, vẫn toan tính những âm mưu, vẫn đầy rẫy những kế hoạch, vẫn những điều đầy bất ngờ.

Và rồi cũng thoáng một cái cũng đã hơn 2 tháng từ ngày Mẹ em bị bệnh. Anh còn nhớ rất rõ sáng hôm đó anh xuống chở em đi làm. Mẹ mệt, đi đứng chệnh choạng. Thế là em phải cùng Ba đưa Mẹ và viện. Hôm đó em nghỉ làm. Còn anh, anh đi làm với những suy nghĩ về em, nỗi lo lắng về Mẹ, luẩn quẩn suy tư về cuộc đời...Từ đó đến nay, em chìm trong mệt mỏi, suy nghĩ, lo lắng...

Lại thêm một cái Tết nữa niềm vui của em không được trọn vẹn.


Tình hình sức khỏe của Mẹ hiện giờ cũng đã có những tiến triển rất tốt.
Anh đã thấy được nụ cười sảng khoái, hạnh phúc của Mẹ khi Mẹ "trình diễn" màn bước 10 vòng cho anh xem. Điều đó thật kì diệu phải không em?

Và anh cũng thấy được những lo lắng trong đôi mắt long lanh của em, sự mệt mỏi trong giọng nói của em không chỉ về vấn đề sức khỏe Mẹ, mà còn nhiều điều còn dở dang, những dự định bị trì hoãn, những giấc mơ khó thành hiện thực...

Đã có nhiều khi anh suy nghĩ về những điều đã và đang xảy ra cho em, cho anh và cho hai chúng ta. Anh tự hỏi không biết những điều đó có nó có xảy ra không nếu như anh không phải là một phần trong đó?

Và cũng đã có nhiều lúc anh ngẫm nghĩ về sự tồn tại của mình.

Và rồi anh nhận ra rằng con người sinh ra chẳng phải để sống một mình, rằng con người được sinh ra là để sống vì người khác, sống vì những người chúng ta yêu mến và sống vì những điều mà cuộc đời đã chu đáo sắp xếp, hoạch định dùm chúng ta.

Còn anh, sự có mặt của anh trên cái mà con người chúng ta gọi là Trái đất; thì dĩ nhiên cũng phải có lý do của nó rồi.

Đó có thể là một thằng mãi làm em buồn trong sự im lặng đè nén, để rồi lại biết yêu em nhiều hơn.
Đó có thể là một người làm em hạnh phúc chỉ bằng giọng nói chẳng hay tẹo nào, hoặc bằng những tin nhắn với những lời yêu thương thật lòng nhưng có đôi khi máy móc.
Hoặc đó có thể là một kẻ nhút nhát, ngại thay đổi, sợ mất mát, nhanh chán nản, dễ nhụt chí...

Và em, sự hiện diện của em trên Trái đất này cũng không thể không có lý do hoặc ý nghĩa đối với anh, với gia đình, hay với những người xung quanh.


Cuộc đời nhiều điều bất ngờ, vui có, buồn có; và em với anh cũng đã và đang trải nghiệm những điều bất ngờ đó từ cuộc sống.

Hãy mạnh mẽ lên em nhé vì anh sẽ luôn ở bên em những lúc em cần.

Hãy luôn nghĩ "Ngày mai rồi sẽ qua" - cho dù như thế nào thì mọi chuyện cũng sẽ ổn cả thôi, rồi cũng sẽ có cách giải quyết cho tất cả. Sẽ chẳng có cái gọi là hướng giải quyết tốt hay xấu, mà chỉ là chúng ta có chấp nhận nó hay không mà thôi.

Hãy luôn tự tin vì anh sẽ luôn yêu em.


Gởi em những suy nghĩ kèm những cảm xúc kiềm nén.
Yêu em nhiều, Vân à!!!

Cho những ngày "trở trời"

Lẽ ra những ngày này là những ngày tụi minh sống trong niềm vui, hạnh phúc cùng nhau. Cùng nhau trải qua những nơi chốn đã trở nên quen thuộc, cùng nhau ngồi hóng gió biển, ngắm sóng biển, đếm sao trời và ôn lại những kỉ niệm.


Thế nhưng, cuộc sống lắm chữ ngờ. Ngày nào thì có nỗi lo của ngày đó.

Và giờ đây, anh với em, cùng nhau chìm đắm trong những nỗi buồn. Buồn chẳng phải do cãi nhau, hay giận nhau.

Buồn vì nhiều chuyện, nhiều chuyện khác...


Anh biết là tụi mình đã thống nhất chuyện chúng mình, nhưng anh không thể giữ được những dòng suy nghĩ, không thể kiềm được mạch cảm xúc cứ lẫn lộn của mình được.

Anh cũng biết anh không nên cứ im lặng mãi khi gặp một vấn đề gì đó. Anh phải chia sẻ, tâm sự, thổ lộ cùng em nhưng có lẽ vì anh nhỏ bé quá so với cái tôi to đùng của anh; yếu đuối quá để vượt qua được cái sĩ diện của chính mình và chưa đủ mạnh mẽ để vượt qua, từ bỏ những thói quen...


Anh biết em buồn và giận lắm. Anh đây cũng chẳng vui gì khi cứ mãi như thế.

Anh biết em cũng ghét anh lắm. Anh đây còn ghét và kinh tởm chính mình nữa mà.

Anh xin lỗi vì mãi làm em buồn, em giận. Anh đã hứa nhiều lần nhưng anh vẫn chưa thể giữ được lời hứa đó.

Anh sẽ cố gắng.

♥♥♥♥

Mừng sinh nhật em yêu




Tháng 1

Tháng của những trông mong, chờ đợi những điều tốt đẹp. Tháng của những khởi đầu, dự định mới.

Chúc em yêu sinh nhật có thật nhiều niềm vui và hạnh phúc cùng anh và gia đình, bạn bè. Chúc em thêm tuổi mới sức khỏe thật dẻo dai, tinh thần thật kiên cường, mọi sự may mắn, tốt đẹp sẽ đến cùng em và đến cùng chúng ta...

Nói tóm lại là có triệu thứ anh muốn chúc em, cả tỉ điều anh muốn nói nhưng gói gon trong này thì không thể.

Thôi thì từ từ cái gì nó cũng nhừ em nhỉ? ^^

Yêu ♥ em!




Ngày 19-1

Em yêu ơi,

Chúc em yêu thêm tuổi mới thêm sức khỏe, thêm khôn ngoan, thêm tự tin, thêm nghị lực và tràn đầy may mắn, tràn đầy niềm vui, tràn đây hạnh phúc cùng anh, cùng gia đình và bạn bè nhé!!!

Yêu ♥ em nhiều!!!

Suy nghĩ tý về cái gọi là Sự tồn tại



Tối kia (bài viết bị trì hoàn 2 ngày :| ) anh vừa điện cho một người bạn CĐ vì dạo này không thấy người đó có bất kỳ hoạt động gì trên Facebook - phương tiện giữ liên lạc phổ biến nhất hiện nay.

Lúc đó cứ nghĩ rằng người đó chuyển công tác đến một vùng xa xôi, hẻo lánh nào đó không có máy tính, không có kết nối Internet...nhưng lý do chỉ đơn giản là người ấy quá bận rộn với cuộc sống thực tại.

Từ việc này khiến anh suy nghĩ nhiều về cái gọi là sự tồn tại ảo. Gọi là ảo nhưng nó phản ánh người thật, việc thật. Nó là hiện thân của một cá thể thực trên môi trường ảo. Khi cá thể thực đó còn tồn tại thì cái sự tồn tại ảo vẫn còn đó, có thể dưới nhiều hình thức khác nhau. Nhưng, khi cá thể thực đó không còn trên đời này nữa thì sự tồn tại ảo liệu có đi cùng với cá thể đó không hay vẫn tồn tại? Và giả sử nếu nó vẫn tồn tại thì liệu sẽ có những ai nhớ đến nó?

Ảo thì cũng như Thật thôi.

Trong cuộc sống thật, khi chúng ta từ biệt cõi đời này, bỏ lại những người thân yêu, bỏ lại những ước mơ, hoài bão còn dở dang...khi đó chúng ta sẽ là dĩ vãng, là ký ức của những người thương yêu chúng ta, những người ngày đêm vẫn nhớ về chúng ta, nhắc đến chúng ta những khi có dịp... Ngoài ra thì liệu còn ai trong số những người bạn, những người chúng ta từng tiếp xúc, những người chúng ta đã thoáng gặp lúc còn sống nhớ đến chúng ta? Câu trả lời có phần cay đắng nhưng cuộc đời là thế. Chẳng ai sống mãi trong một nỗi nhớ, nỗi buồn, sự mất mát mãi được.

Thế giới ảo cũng thế thôi. Liệu sẽ có những ai trong số hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người bạn trên Facebook, Twitter...nhớ đến chúng ta khi trong 1 tuần, 2 tuần...chúng ta không có bất kỳ hoạt động online nào cả? Liệu sẽ có những ai trong số họ biết được lý do tại sao trong khi họ chỉ liên lạc với qua những mạng ảo đó?

...

Có câu nói anh rất thích: "Tên tuổi không quan trọng, điều quan trọng là những điều mình làm được cho những người mình yêu thương, cho thế giới này."

Chúng ta sẽ không được nhớ đến là người có cái tên nghe rất hay, những người có gương mặt dễ thương, hay thế này thế kia...mà chúng ta sẽ được nhớ đến với những khoảng khắc chúng ta sống, trải qua cùng gia đình, bạn bè...và những điều chúng ta đã làm - dù tốt, dù xấu, và những điều đó có ảnh hưởng, tác động đến những người chúng ta yêu thương, những người luôn quan tâm và thương yêu chúng ta.

Tóm lại, chúng ta đừng ngần ngại làm điều xấu (nhưng đừng tồi tệ) và đừng quên làm những điều tốt đẹp khác bởi nó sẽ giúp chúng ta sống mãi trong những người còn sống...

Bức thư tình đầu tiên



Em yêu thân yêu,

Lâu, lâu lắm rồi nay anh mới viết email cho em.

Còn nhớ trước đây khi chúng ta là "đối tác" thì cũng có email qua lại, nhưng cũng không nhiều lắm.

Và gần đây chúng ta có giao kèo mỗi tháng sẽ email cho nhau ít nhất một lần. Đây cũng là điều hay em nhỉ, vì email sẽ là một cách nữa ngoài những tin nhắn để ghi lại những lời nói, suy nghĩ, những lời chúc, những câu nói yêu thương...của chúng ta

Trong email đầu năm 2010 này anh có vài lời chúc gởi đến em yêu của anh:

Anh sẽ không chúc em luôn vui vẻ, hạnh phúc vì cuộc sống đâu chỉ đơn giản thế và cũng bởi vì nếu cuộc sống chỉ có nụ cười thì chúng ta sẽ không có những giây phút giận hờn để rồi anh sẽ yêu em nhiều hơn.

Anh sẽ không chúc em luôn cứng rắn, khỏe mạnh vì không ai đoán được chữ ngờ và cũng bởi vì nếu em luôn mạnh mẽ, khỏe mạnh thì anh sẽ không có cơ hội để quan tâm, hỏi han, chăm sóc em và em sẽ không biết được anh yêu và quan tâm em đến dường nào.

Anh cũng sẽ không chúc em luôn thành công, gặp nhiều may mắn vì cuộc đời công bằng lắm, có qua có lại mà và cũng bởi vì nếu cuộc sống em chỉ toàn may mắn thì anh đã không may mắn gặp được em và may mắn được em yêu để rồi anh cũng yêu em.

....

Nhưng có những điều anh luôn muốn chúc em và chúng ta:

Đó là Niềm tin - niềm tin về tình yêu của chúng ta, niềm tin về một ngày hạnh phúc không xa...

Đó là Sự tin tưởng - tin tưởng vào một tình yêu nhiều ngăn cách hữu hình và vô hình, tin tưởng vào chính con người anh - con người mà em đã chọn và yêu...

....

Vẫn còn rất nhiều điều muốn tỏ bày với em....

Lady Gaga

Tôi thích phong cách "điên" đầy bất ngờ của Lady Gaga.

Tôi cảm được chất "điên" đó trong phong cách hát chẳng giống ai, vũ điệu nhảy khác người, mốt thời trang kinh dị của Lady Gaga.

Tôi đồng ý là Lady Gaga hát không tuyệt vời nhưng có cái gì đó khiến tôi phải thích nhạc của cô.

Tôi cũng đồng ý là mốt thời trang của Lady Gaga thật kinh tởm nhưng nó đang có ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống của nhiều người, và tôi thích cái gu thẫm mỹ đó - không có cái xấu cái đẹp mà chỉ có dám mặc những bộ trang phục đó hay không mà thôi. Điều này cũng phản ảnh một phần cá tính của Lady Gaga - một cá tính không quan tâm đến dư luận, chỉ biết làm những điều mình muốn, những điều làm mình thoải mái.

Trông chờ những "sự điên" tiếp của Lady Gaga trong năm 2010.

in reference to: http://buzzworthy.mtv.com/2009/12/30/lady-gagas-top-5-looks-of-2009/ (view on Google Sidewiki)

Giáng sinh 2009

Vậy là đã 2 mùa Giáng sinh đến với em và anh.

Còn nhớ Giáng sinh năm ngoái, anh và em bị kẹt xe ngoài Lê Duẩn đến hơn 2h sáng mới về nhà được. Nhưng dẫu sao hôm đó cũng thật vui và kỉ niệm em nhỉ?

Nhớ xa hơn nữa, cách đây hơn 2 năm, trước khi em quen anh và khi chúng ta yêu nhau, thì Giáng sinh đối với anh đó là ngày vùi đầu vào sách vở để chuẩn bị cho kì thi học kỳ; đó là ngày cô đơn trên mái ngói xem thánh ca 1 mình, không bạn bè tụ tập rong chơi...

Rồi em đến với anh.



Em đến với anh tựa như tình yêu, hồng ân của Chúa ban xuống trên anh, giúp anh không còn những ngày cô đơn trên mái ngói trông về Nhà Thờ xem Thánh ca một mình mỗi Giáng sinh về.

Cầu mong Chúa ban nhiều niềm tin và nghị lực lên chúng ta giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, trở ngại...trong cuộc sống.

Cầu xin Chúa cũng ban nhiều hồng ân xuống em, anh và những người thân yêu của chúng ta, giúp soi sáng, chỉ đường dẫn lối...đưa chúng ta đến con đường mà Chúa mong muốn...

Yêu ♥ em nhiều!!!

Vài tấm hình chụp Giáng sinh 2009 cùng em:

 
Giáng sinh 2009 tại Saigon Shopping Center.


Giáng sinh 2009 tại Diamond Plaza.

 
Giáng sinh 2009 tại Nhà thờ Đức bà.

Giáng sinh 2009

Chuyên mục dành cho dân yêu thích nghề marketing

Website cung cấp hàng trăm cơ hội nghề nghiệp liên quan đến marketing, pr từ các công ty hàng đầu ở Việt nam. Đồng thời, Bingo còn là nguồn thông tin hữu ích cho những ai đam mê marketing, muốn tìm hiểu về marketing...

in reference to: http://www.ebrandium.com/bingo.html (view on Google Sidewiki)

Ghen cũng là một cách để thể hiện tình yêu

Ghen tuông đúng là một chuyện bình thường của con người. Nhưng chúng ta cũng phải biết điều khiển nó chúng đừng để nó sai khiến mình, khi đó thì sẽ có những hâu quả thật khó lường.

in reference to: http://www.girlspace.com.vn/18plus-space/Tinh-yeu-va-chuyen-ay/Hen-ho/Yeu-la-phai-ghen (view on Google Sidewiki)

Công thức tạo nên một cơn ác mộng

2h5(x)' - "You gonna die today!!!"



2h52' - Giật mình dậy vì sợ, vì cảm nhận được sự khủng khiếp. Sợ nếu ngủ tiếp thì không biết cơn ác mộng đó sẽ đi đến đâu, sẽ có kết thúc như thế nào, không biết cơn ác mộng sẽ biến mình thành một con quỷ hay một kẻ khốn nạn hay cả hai. Cảm nhận được sự ghê tởm chính mình trong cơn ác mộng, sao mình có thể như thế?!?

Một cơn ác mộng khủng khiếp có thể ra đời từ một sự mâu thuẫn, giận hờn; kết hợp với sự lo lắng, suy nghĩ thái quá; kèm thêm sự vô tâm, bất cần; xúc tác thêm từ sự nhớ nhung; ảnh hưởng thêm từ vài yếu tố như hình ảnh từ những bộ phim kinh dị, một chút thịt bò, một chút trứng chiêm và một chút men.

Nhưng đâu là nguyên nhân chính khiến cho cơn ác mộng xảy ra?
Đâu là thời điểm để một cơn ác mộng xảy ra?
Và lý do tại sao cơn ác mộng nó lại như thế này?

Bạn có thể mơ thấy mình rợi tự do từ một nơi xa xăm nào đó. Bạn cũng có thể mơ thấy người thân của mình qua đời vì một lý do gì đó...

Nhưng tại sao mình lại mơ thấy một giấc mơ vô nhân tính thế này?

Dẫu biết nó chỉ là cơn ác mộng nhưng biết đâu bởi nó xuất phát từ những suy nghĩ, lo lắng, buồn phiền... của mình thì nó cũng là một phần trong con người của mình, là điều mà một phần con người kia của mình muốn thế!?!

"...Cold is your silence, denying what is real.
I'm still wondering why.
I'm still calling your name through my tears.
In my heart I still hope you will open the door...."

Dịch vụ cầm đồ

Chắc chẳng ai xa lạ với những dịch vụ cầm đồ đang mọc lên như nấm như hiện nay.

Đây là nơi bạn có thể trao đổi những món từ Vàng, bạc (hình như có nhiều nơi không cầm Bạc) đến điện thoại di động, hàng điện tử...tất tần tật miền là đồ có giá trị từ vừa đến lớn để có số tiền mặt tương đương để tiêu xài (nhất định là xài rồi vì chẳng có ai đi cầm đồ mà để lấy số tiền ít ỏi đó để kinh doanh hay đầu tư cả), chi trả cho những lần ăn chơi quá đà, những thứ lặt vặt khác...

Bản chất của các dịch vụ này không xấu, nó được mở ra cho những ai không biết "liệu cơm gắp mắn" thêm một ít cơm và mắn để ăn, để chơi, để sắm và để "sĩ".

Thế bạn đã bao giờ đặt chân đến một dịch vụ cầm đồ nào chưa?
Hoặc có bao giờ bạn nghĩ sẽ có ngày mình sẽ cần đến "sự giúp đỡ" của những dịch vụ như thế này?
Hay bạn có biết đến sự tồn tại của chúng không?

Đảm bảo rằng sẽ có nhiều người nghĩ rằng những người đến những dịch vụ như thế này là những kẻ chẳng ra đâu vào đâu, những đứa ăn bám, những kẻ nghiện ngập, những thằng ăn cắp, hoặc đại loại như thế...

Nhưng với tôi, khi con người ta bị dồn đến bước đường cùng thì cái tôi có gì quan trọng nữa, lúc đó thì không gì là không thể, không gì là không thể suy nghĩ được, không gì là không thể làm được.

Tôi cũng chẳng nghĩ rằng sẽ có ngày tôi đặt chân đến những nơi như thế, thậm chí trước đó tôi cũng chẳng hề có suy nghĩ về nó nữa, nhưng tôi biết đến sự tồn tại của chúng vì tôi có thói quen thích quan sát và cố nhớ những thứ trên những con đường tôi đi qua, điều này giúp ích rất nhiều khi cần thiết.

Và tôi không biết rồi sau này sẽ có lần mình sẽ trở lại những nơi như thế này?!?

Cái Tấm bằng CĐ...treo

Hôm nay cầm trên tay Tấm bằng CĐ mà lòng vui vui.

Hôm nay mới thật sự là ngày tốt nghiệp của mình, mặc dù đã ra trường và đi làm vào năm 2006.

Nghĩ lại cũng có nhiều điều khiến mình phải suy nghĩ.

Thứ 1, đó là nghĩ về Mẹ. Mẹ luôn nhắc nhở mình lấy cái bằng để sau này còn dùng. Do sự nhắc nhở không ngừng đó mà mình quyết tấm lấy cái bằng cho được.

Thứ 2, không được tham dự Lễ TN, nghĩ cũng buồn.

Thứ 3, không học hoàn thiện ĐH được. Nếu ngày đó mà cố gắng trả nợ thì đã có cái bằng CĐ để có thể học tiếp bậc hoàn thiện ĐH ở ĐH Khoa học xã hội và nhân văn rồi.

Nhưng không sao, cũng có nhiều chuyện xảy ra nhờ cái bằng treo đó.

Thứ 1, trì hoàn đi nghĩa vụ được 2 năm, và giờ thì cũng đã lo luôn rồi, không phải đi nữa. (Hy vọng thế!)

Thứ 2, đi làm, gặp được nhiều bạn mới, bạn vui, bạn buồn, bạn tốt, bạn xấu, bạn lười, bạn siêng, bạn thân...và đặc biệt là tìm được một nữa của đời mình.

....

Còn nhiều điều khác xung quanh cái bằng này nhưng chỉ nghĩ vẩn vơ đến đây thôi.
Bây giờ nghĩ tiếp mình sẽ làm gì khi đã có cái bằng CĐ này rồi.


Suy nghĩ trên đường

Đối với mình những lúc chạy xe trên đường một mình, hoặc những lúc đứng chờ đèn đỏ, những lúc kẹt xe là lúc đầu óc suy nghĩ tùm lum.

Những lúc đó đầu óc cứ nghĩ hết chuyện này đến chuyện nọ, cứ nhìn cái gì là nghĩ ngay, một hành động nào đó xảy ra cũng nghĩ ngay, một lời nói phát ra là nghĩ ngay...

Hôm nay, 29-09-2009 có một vài chuyện xảy ra khiến mình nghĩ vẩn nghĩ vơ:

- Đó là thời gian chờ đèn đỏ ở ngã tư Nguyễn Kiệm và Nguyễn Thái Sơn. Cứ suy nghĩ mãi tại sao thời gian chờ đèn đỏ là dài tới tận 80 giây, trong khi đèn xanh chỉ có vỏn vẹn 30 giây mặc dù mật xe lưu thông rất đông. Có lẽ do mật độ xe lưu thông từ đường Hoàng Minh Giám vào Nguyễn Thái Sơn nhiều, mà nếu để hơn 30 thì có lẽ sẽ gây quá tải chăng? Nghĩ mãi, nghĩ mãi mà chưa hiểu lý do tại sao?

- Khi đang chạy trên đường Nguyễn Thái Sơn thì thấy một người Mẹ chở con đang quẹo vào đường Phạm Ngũ Lão. Suy nghĩ mãi để tìm lý do chính đáng là tại sao Mẹ đội nón bảo hiểm để an toàn mà lại không cài dây; đã nghĩ đến an toàn tại sao lại không đội nón bảo hiểm cho cả con mình?!? Thấy dòng xe cứ chạy tấp lập, hối hả mà lòng lại lo lo. Lo là vì có thể bất chợt một cơn gió thổi qua có thể hất tung cái nón bảo hiểm xuống đường và có thể sẽ có tai nạn giao thông. Đội nón bảo hiểm an toàn và đúng không chỉ bảo vệ cho chính mình, mà còn tránh xảy ra những tai nạn ngoài mong muốn.

- Chứng kiến người đàn ông chủ bán cơm quát (DÙM) một em bé chắc độ khoảng 2 tuổi đang nhỏng nhẻo mà thấy thương nó và buồn cho bố mẹ nó. Nếu là mình thì sẽ không có chuyện ai trong gia đình được phép đối xử với em bé như thế, huống hồ gì một kẻ xa lạ. Hành động quát mắng hay thậm chí đánh một em bé là không thể chấp nhận được. Dạy dỗ bằng những lời nói nhẹ nhàng bao giờ cũng hiệu qủa hơn một hành động bạo lực, vì hành động (bạo lực) chưa bao giờ là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề cả.

- Muốn học tiếng Anh, học thêm khóa Digital marketing mà nghĩ chưa ra...tiền nằm chỗ nào để mượn, để lấy, để chôm, để vơ...

Fractal

Đây là một vài trong số những sản phẩm của mình làm khi còn tham gia diễn đàn ZideanART.

Những tác phẩn trên này được làm bằng chương trình Ultra Fractal.

Lúc đầu khi vừa tham gia diễn đàn đã bị các vòng xoáy lập đi lập lại, các hình dạng "không tưởng" (do đó, bạn muốn nghĩ nó là hình gì cũng được) cộng với màu sắc mê hoặc của tác phẩm LUCIDITY hút hồn.

Từ đó, tìm hiểu, mày mò, học hỏi và trao đổi để có thể làm được những sản phẩm như trên này.


Thông tin thêm:
Profile trên ZideanART: http://zzuzz.zda.vn/ - Profile này lâu lắm rồi. Hôm nào rãnh sẽ viết mail restore password.
Phần mền: Ultra Fractal: http://www.ultrafractal.com/
Thông tin thêm về Fractal: http://en.wikipedia.org/wiki/Fractal








Nơi tuổi thơ tôi

Một gác mái cao cùng cái cửa sổ bằng gỗ thông lên mái nhà là nơi gắn bó với tôi suốt thời tuổi thơ; thời tôi đã biết suy nghĩ và lo lắng; là nơi tôi suy nghĩ về nhừng nỗi buồn, nỗi cô đơn, sự mệt mỏi; là nơi tôi nhớ lại những suy nghĩ; là nơi tôi trút những nỗi nhớ, những suy nghĩ, những mộng mơ bay bổng.

Trong ký ức của tôi thì hồi nhỏ tôi là một đứa nhút nhát, ít nói, thích ở một mình; thích suy nghĩ nhưng không muốn chia sẽ; thích vui vẻ nhưng không muốn bày tỏ;  nên hồi bé tôi có rất ít bạn để chơi.

Có lẽ vì thế mà tôi thường hay lên lầu, lên cái gác mái để có được không gian riêng của mình, và để rồi lại chìm đắm trong những suy nghĩ, những nỗi nhớ mà đáng lẽ ra ở tuổi đó tôi không nên có.

Ngày nào tôi cũng lên cái chốn này, tối nào tôi cũng lên để học bài, hóng gió, ngắm mây, ngắm trăng, ngắm sao và nghe nhạc. Cùng với gác mái, thì âm nhạc cũng gắn bó với tôi suốt thời tôi biết đọc, biết hiểu, biết suy nghĩ, biết vui, biết buồn... Gác mái và Âm nhạc là những mảnh ghép rất lớn trong cái gọi là tuổi thơ của tôi để rồi cùng với tuổi thơ đó hình thành nên tôi ngày nay.

Tối nay đứng hóng gió, nhìn trời, ngắm mây, đếm sao ở cái lan can mà những ký ức ngày xưa cứ tràn về. Nào là cảm giác ngủ quên trên gác mái với gió lồng lộng mát rượu; nào là những trò chơi hồi bé cùng anh em nhà Sinh; những cuộc phiêu lưu leo sân thượng nhà cô Hải không thể quên; rồi những đêm ngồi xem Thánh ca Giáng sinh một mình trên mái nhà mà lòng cứ cồn cào, tim cứ nhói đâu; nhiều nhiều lắm....

Tôi không trách, hay cảm thấy buồn, hay có bất kỳ phàn nàn nào về tuổi thơ của mình. Nhờ những điều đó đã làm nên tôi như ngày nay. Cũng ít nói, cũng nhút nhát, cũng hay suy nghĩ, cũng hay nghĩ ngợi...

Nhưng có một điều, chỉ duy nhất một điều thôi tôi mong muốn không có trong mảnh ghép ký ức buồn của tôi....Ước gì điều đó đã không xảy ra, không là một phần trong tuổi thơ của tôi.... 

Posted via email from mregg's posterous

Vietnam tour on the Net - old currency

lang thang Internet và tìm được những hình ảnh về những tờ tiền cũ đủ mệnh giá của Việt nam ta ngày xưa.

hình như lúc mình biết xài tiền thì những tờ tiền này đã không còn sử dụng nữa.




See and download the full gallery on posterous

Vietnam tour on the Net - daily living

just started a tour on over the internet about our dearest Vietnam.

part 1: living day in Vietnam (source: Flickr.com)

See and download the full gallery on posterous

Posted via email from mregg's posterous

cafe Hoa Đá - nơi tình yêu bắt đầu <3

từ thời còn là bạn bè, bạn công ty thì Hoa Đá là chỗ hẹn để bàn công việc, để lên ý tưởng. 

lúc đó hai đứa có nhiều ý tưởng lắm nhưng có lẽ do không đủ lực, không đủ thời gian để hiện thực hết được. 
chỉ có thể làm được phần nào hay phần ấy nhưng giờ thì tất cả đã quay lại vị trí cũ trên giấy mực và tan biến hết vào trong thế giới phẳng đầy ý tưởng trùng lắp...

gắn bó với Hoa Đá đủ lâu để có thể khiến một trái tim <3 thổn thức và một trái tim <3 chờ đợi hồi hộp, bùng phát, nổi loạn, kêu gào trong một buổi tối định mệnh của một ngày tháng 5 kỉ niệm. 

viết ra để nhớ lâu hơn cái ngày không thể quên ấy.
kể ra để yêu nhiều hơn cái khoảng khắc run run, lạnh lạnh, nóng nóng khi lần đầu tiên da chạm da, thịt chạm thịt .
nói ra để biết rằng mình cũng như ai, cũng may mắn có được hạnh phúc, cũng có được tình yêu, có được người yêu mình ...

từ tất cả <3 của anh.

Posted via email from mregg's posterous

cafe bờ sông quận 2

dạo này có hứng chụp hình ghê.

muốn có một cái mày thật tốt để chụp những nơi mình đã đi đến, nhưng điều xảy ra trước mắt, những khoảng khắc của cuộc sống, của con người, của thiên nhiên.

hôm nay cùng em trở lại quán cafe bờ sông quận 2.
quán cafe gần bờ sông có nhiều kỉ niệm vui cùng bạn bè ở FA ngày xưa.
không khí mát mẻ, thoáng đãng mang đến một cảm giác rất thoải mái, thanh bình sau một ngày làm việc nhiều tranh luận, mệt mỏi.
có dịp bạn nên đến một lần.